李白飲到醉茫茫,要求力士脫鞋,貴妃磨墨,寫出的文章。
  詩名 : 清    調
 cīng bing diāu
 作者:李
zok ziah: li bik  詩體:樂府 sī tè: ghak hù
(一):雲想衣裳花想容,hŭn siòng ī siŏng hua siòng iŏng
       
春風拂檻露華濃。cūn hong hut lām lo hūa lŏng
       
若非群玉山頭見riok hui gun ghiok sān tiŭ gian
       
會向瑤臺月下逢hue hiong iāu dăi ghuat ha hŏng 
(
):一枝濃豔露凝香it zi lōng iām lo ghīng hiong 
       
雲雨巫山枉斷腸。hūn ù bhū san òng duan diŏng
       
借問漢宮誰得似,zià bhūn hàn giong sŭi dek sū 
       
可憐飛燕倚新妝。kor liăn hūi ian ì sīn zong
():名花傾國兩相歡bhīng hua kīng gok liòng siōng huan
       常
得君王帶笑看siong dek gūn ŏng dài ciau kan   
       
解識春風無限恨gai sek cūn hong bhū han hūn
       
沈香亭北倚闌干。dīm hiong ding bok ī lān gan